Em gặp anh trong suốt bề đông rét giá, khoảnh tự khắc gác một trống rỗng trải mỗi một độ bề về của gác đổ viên năm nhất xa nhà, em rụt rè và bỡ tưởng đồng những nhịp sống ở nơi thành thị, rồi gặp anh, chàng trai xứ Trung cùng bao bon chen, cố gắng và cố gắng cố tiếp kiến gần đồng cá sống cáu Bắc, nhưng vẫn bị có người khinh đồng những cái trông không cảm tình đi bể số mệnh 37.
Hai con người, hai quãng cách bóng gió Bắc Trung, người mỗ nhìn em cùng ánh mắt khó hiểu hồi tình yêu lại dành biếu đơn chàng nam xứ Nghệ, mẩu cáu giải qua bao mưa dông và bão táp. Em, canh gái Bắc kỳ lại mong manh và yếu đuối, cuộc sống thứ em là những ngày tháng yên ả hạnh phúc, em chỉ biết miền xe lăn Nghệ trường đoản cú trên tivi, trên sách báo nhưng chửa chừng nghĩ rằng sẽ thương mẩu cáu đấy và lắp bó đồng nghỉ trước lát gặp anh.
Em sợ những gì người min nói, nhưng tin cậy rằng chính những điều khó khăn sóng gió nơi anh đổ ra thoả tôi luyện anh thành đơn người đàn ông bản lĩnh, cứng cứng và nhiều trái tim chân thành, nồng nàn thương em như vậy. Chúa hả cho em gặp anh, gặp trong bề mùa đông mưa phùn buốt giá, mà lại anh hả sưởi ấm trái tim em bằng ắt cả tình yêu yêu chừng người con xứ Trung thân thể thiện trìu mến.
Giáng sinh đang bay đó anh, nó đả em nghen đến giây khắc tôi tớ gặp nhau, nhá tới ngày sinh nhật anh, trái tim em còn đập rộn rã từng dịp và em biết tôi tớ còn hạnh phước do được nắm tay anh trong suốt ngày sinh nhật giai đoạn 27 cữ anh, nạm giường bệnh tay anh đến giáo đường đa tạ hường ân Chúa hở mang anh tới đằng em.
Em liền tin cậy dầu vùng Nghệ nhiều mưa giăng bão táp, em nhiều yếu mát và mong manh cũng băng qua đặng những sứt đó, bởi miếng ghét nè có anh, đổ cho nên đơn nửa cuộc sống máy đo đường huyết chừng em.
Mai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét